Nhận thấy có dấu hiệu của tội phạm giết người, cướp tài sản, ngày 30-10-2000 CQĐT CA tỉnh B́nh Dương ra quyết định thay đổi quyết định khởi tố từ lừa đảo chiếm đoạt tài sản sang tội danh giết người, cướp tài sản. Ngặt một nỗi là viện kiểm sát chỉ gia hạn thời hạn điều tra vụ án, không gia hạn tạm giam bị can do “không thấy có căn cứ chứng minh Lê Thanh Vân có hành vi giết người, cướp tài sản nên không thể gia hạn”. Các cán bộ điều tra buộc phải chấp nhận quyết định này của viện kiểm sát v́ ngay kết luận giám định của Phân viện Kiểm nghiệm của Bộ Y tế cũng không “ủng hộ” họ. Kết luận giám định của Phân viện Khoa học h́nh sự khẳng định số hóa chất thu giữ của Vân là cực độc, chỉ cần 0,15 đến 0,20 gram đă đủ giết chết một người lớn, nhưng Phân viện Kiểm nghiệm Bộ Y tế trả lời không t́m thấy độc chất trong mẫu (phủ tạng ông Đông, bà Xinh). Không nản ḷng, chiều 27-12-2000 CQĐT CA tỉnh B́nh Dương lại cùng các cơ quan chuyên môn khác lấy một phần hóa chất thu được của Lê Thanh Vân ḥa nước bơm vào miệng hai con chó và cả hai con đều chết. Một con chó được giải phẫu ngay lập tức để lấy phủ tạng; con thứ hai tẩn liệm cẩn thận như đối với người chết để đến ngày 29-12-2000 mới giải phẫu cho giống với trường hợp bà Xinh - ông Đông rồi gửi mẫu trưng cầu Phân viện Kiểm nghiệm của Bộ Y tế giám định. Dù tin tưởng chính Lê Thanh Vân đă đầu độc giết chết bà Xinh, ông Đông và anh Sơn nhưng CQĐT vẫn phải thay đổi biện pháp ngăn chặn, trả tự do, cho Vân được tại ngoại từ ngày 15-1-2001. Ngày 9-3-2001, Thủ trưởng Cơ quan CSĐT CA tỉnh B́nh Dương ra quyết định phân công đại úy, điều tra viên Nguyễn Xuân Hậu trực tiếp điều tra vụ án Lê Thanh Vân giết người, cướp tài sản mà không có bị can “trong tay”.
Được tại ngoại, theo lẽ khi cơ quan điều tra triệu tập th́ Vân phải đến làm việc nhưng thị chẳng thèm tuân thủ nguyên tắc này, nhiều lần phớt lờ “trát” gọi. Không thể để cho Vân coi thường luật pháp, tiếp tục nhởn nhơ ngoài xă hội, Ban chuyên án thấy cần thiết phải áp dụng biện pháp ngăn chặn nhằm pḥng ngừa thị gây án mới. Rắc rối ở chỗ, trong bối cảnh lúc ấy, việc bắt giam Vân trở lại theo tội danh giết người, cướp tài sản là không ổn và viện kiểm sát cũng đă từ chối, không phê chuẩn lệnh bắt tạm giam Vân về tội lừa đảo. Bàn đi tính lại măi, ngày 17-7-2001 CSĐT CA tỉnh B́nh Dương quyết định khởi tố vụ án h́nh sự “tàng trữ trái phép chất độc” theo điều 238 BLHS, nhập vào vụ án giết người, cướp tài sản thành vụ án “giết người, cướp tài sản, tàng trữ trái phép chất độc” và ngày 14-8-2001, bổ sung quyết định khởi tố bị can đối với Vân về tội “tàng trữ trái phép chất độc” và ra lệnh bắt tạm giam. Nhưng gần hai tháng sau, lệnh này mới được VKS phê chuẩn (ngày 9-10-2001) và cũng trong khoảng thời gian đó, thị đă kịp liên quan đến vụ chị Vi Thị Thanh (ở ấp 3, xă Nghĩa Trung, huyện Bù Đăng, tỉnh B́nh Phước) bị “mất tích”. Sáng 17-8-2001, chị Thanh đến tiệm trồng răng của Lê Thanh Vân và “chồng” Vân là D́u Dănh Quang ở ấp 3, xă Nghĩa Trung trám răng rồi biến mất. Trong khi đó, Vân tung tin chị Thanh bị đánh ghen đă bỏ đi Đắk Lắk, đồng thời đến nhà nói chị Thanh đă bán sạp quần áo, giày dép tại chợ ngă ba Sao Bọng thuộc xă Đức Liễu huyện Bù Đăng và mảnh đất 450m2 ở ấp 3 xă Nghĩa Trung cho thị... Do không được các con chị Thanh giao đất, Lê Thanh Vân viết đơn kiện nhờ công an và ban thanh tra ấp 3, rồi UBND xă Nghĩa Trung giải quyết...
Nạn nhân Trần Văn Khôi, Chi Vũ Thị Nga, vợ anh Khôi nhận lại chiếc xe bị Vân và Quang cướp
ĐẤU TRÍ VỚI CAO THỦ GIẾT NGƯỜI
Ngày 15-10-2001, Lê Thanh Vân bị bắt tại xă Đức Liễu, huyện Bù Đăng, tỉnh B́nh Phước. Đến thời điểm này, cùng với vụ ông Nguyễn Văn Đông, bà Trần Thị Xinh, anh Nguyễn Thanh Sơn, vụ chị Bùi Chung, CQĐT c̣n ghi nhận thêm những vụ chết người khác có liên quan trực tiếp đến Vân. Đó là vụ ông Nguyễn Trung Dzu ở Q. B́nh Thạnh TPHCM; bà Đào Thị Có tức nghệ sĩ Kim Cúc, trú phường Cô Giang, Q1, TPHCM, tạm trú tại thị trấn Trảng Bom, huyện Thống Nhất (nay là huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai). Thời gian thấm thoắt, Vân đă “trở lại” trại, xét hỏi thuận lợi hơn nhưng do thị không khai nhận nên cả mấy tháng sau, việc điều tra vụ án vẫn không tiến triển và những cái chết bí hiểm vẫn chưa được làm sáng tỏ. Điều đó khiến cho BGĐ CA tỉnh B́nh Dương như ngồi trên đống lửa.
Ngày 16-5-2002, Báo CATP đăng bài “Sáu cái chết và người đàn bà bí hiểm” viết về vụ án Lê Thanh Vân, nêu cái chết của các nạn nhân mà việc điều tra gặp rất nhiều khó khăn. Ngay sau đó, CSĐT CA tỉnh B́nh Dương nhận thêm nhiều thông tin về những cái chết bất đắc kỳ tử ở các nơi có liên quan đến Vân, trong đó đơn của chị Vũ Thị Nga ở đường Cách Mạng Tháng Tám, Q3, TPHCM, cho biết: “... Gia đ́nh tôi đọc Báo CATP thấy đăng tin Lê Thanh Vân liên quan đến nhiều cái chết đă bị CA tỉnh B́nh Dương bắt. Tôi cũng có chồng là Trần Văn Khôi chạy xe ôm đi từ ngày 9-6-2001 đến nay không thấy về. Mong CSĐT CA tỉnh B́nh Dương điều tra làm rơ sự việc...”. Ngoài ra, c̣n có những cái chết bí hiểm khác “dính” tới Lê Thanh Vân, như cái chết của anh Lê Văn Cẩm, SN 1963, ngụ P1Q8; ông Vơ Hữu Khiêm ở phường 2, Q. Tân B́nh; chị Hồ Thị Mộng Đào ngụ P1Q11... Thông tin liên quan nhiều nhưng Lê Thanh Vân vẫn trơ như đá, thời gian cho phép tiến hành điều tra th́ không phải là vô hạn, CSĐT CA tỉnh B́nh Dương đề nghị cho chuyển vụ án lên Bộ CA v́ là án phức tạp, xảy ra trong thời gian dài, liên quan đến nhiều địa phương.
Tiếp nhận vụ án, đầu tháng 7-2002, thượng tá Nguyễn Thế B́nh, Phó thủ trưởng CSĐT Bộ Công an kư quyết định phân công các điều tra viên Đặng Văn Chính, Nguyễn Đ́nh Bằng, Nguyễn Thanh B́nh, Đinh Gia Thế tiến hành điều tra, đồng thời trưng dụng điều tra viên Nguyễn Xuân Hậu thuộc CQĐT CA tỉnh B́nh Dương và các điều tra viên của TPHCM, B́nh Phước, Đồng Nai cùng tham gia. Yêu cầu được đặt ra là, cùng với việc điều tra Vân, cần làm rơ vai tṛ, mức độ tham gia của “chồng” Vân là D́u Dănh Quang (SN 1973, HKTT tại khu 8, thị trấn Tân Phú, huyện Tân Phú, tỉnh Đồng Nai; ở xă Nghĩa Trung, huyện Bù Đăng, tỉnh B́nh Phước).
Lê Thanh Vân trước và sau khi ra trại năm 1996, D́u Dănh Quang
Ngày 14-8-2002, căn cứ theo những tài liệu đă thu thập được, đặc biệt là trong vụ chị Vi Thị Thanh, cơ quan CSĐT Bộ Công an quyết định bắt khẩn cấp Quang. Bốn ngày sau, Quang bị khởi tố về hành vi “che giấu tội phạm”. Ngày 7-1-2003, CSĐT Bộ Công an sơ kết điều tra vụ án, đưa ra mọi chi tiết để xem xét, đánh giá, xác định có đủ cơ sở khẳng định Lê Thanh Vân liên quan trực tiếp đến cái chết của Bùi Chung, Lê Văn Cẩm, Hồ Thị Mộng Đào, Vơ Hữu Khiêm, Nguyễn Thanh Sơn, Nguyễn Văn Đông, Trần Thị Xinh, Đào Thị Có, Vi Thị Thanh và Trần Văn Khôi. Vấn đề khó khăn ở chỗ vẫn chưa t́m thấy xác anh Khôi và quá ít nhân chứng trong khi chất độc dễ mất, không thu được trong phủ tạng nạn nhân mà Vân th́ lại quá lỳ lợm, thậm chí giả vờ bệnh để nhân viên điều tra không thể làm việc.
CÚ ĐÁNH QUYẾT ĐỊNH
Để Lê Thanh Vân không quên, không bị phân tâm, các nhân viên điều tra quyết định trước mắt chỉ làm việc với thị xoay quanh vụ chị Vi Thị Thanh. Tuy nhiên, phải hơn một tháng sau kể từ ngày được di lư đến nơi ở mới, Vân mới bị khuất phục, khai nhận vụ đầu tiên chính là vụ đầu độc giết chị Thanh. Với cái tên Lâm Anh Đào - “chôm” của con gái bà Đào Thị Có ở tỉnh Đồng Nai, Vân cùng “chồng” D́u Dănh Quang đến ấp 3, xă Nghĩa Trung, huyện Bù Đăng, tỉnh B́nh Phước thuê nhà mở tiệm trồng răng và quen biết chị Thanh. Khoảng 9 giờ 30 sáng 17-8-2001, Thanh đến tiệm làm răng xong th́ ở lại nói chuyện. Vân nảy sinh ư định giết chị Thanh, sau đó hợp thức các giấy tờ nhằm chiếm đoạt tài sản của nạn nhân. Thực hiện ư đồ độc ác này, thị mua cà phê mời chị Thanh uống, lợi dụng lúc chị Thanh không để ư, thị cho chất độc vào. Khi chị Thanh đă bị ngấm thuốc độc (có biểu hiện đau đầu, ói mửa), Vân lấy xe máy chở chị đến Bệnh viện đa khoa tỉnh B́nh Phước, khai là chị em bạn d́ với bệnh nhân. Ngay tại bệnh viện, khi chị Thanh đang được cấp cứu, thị tranh thủ lấy của chị một đồng hồ đeo tay và 47.000 đồng. Khoảng 17 giờ 15 cùng ngày, thấy chị Thanh hấp hối, Vân chuồn khỏi bệnh viện và khoảng 30 phút sau đó, nạn nhân qua đời.
Phiên ṭa xét xử Lê Thanh Vân và D́u Dănh Quang
Do Lê Thanh Vân khai địa chỉ ma khi đưa chị Thanh đến bệnh viện, không t́m được thân nhân nên sau khi khám nghiệm tử thi, CA tỉnh B́nh Phước cho mai táng nạn nhân tại nghĩa trang Tân Hưng, huyện Đồng Phú. Biết được tin này, Vân tung tin chị Thanh bị đánh ghen nên phải bỏ xứ lên Đắk Lắk sinh sống, đồng thời giả mạo chữ viết, chữ kư của chị Thanh, viết một giấy có nội dung chị Thanh đă bán sạp quần áo, giày dép tại chợ ngă ba Sao Bọng thuộc xă Đức Liễu, huyện Bù Đăng cho Lâm Anh Đào với giá 8,5 triệu đồng và một giấy có nội dung chị Thanh đă bán miếng đất 450m2 ở ấp 3, xă Nghĩa Trung cho Đào với giá 40 triệu đồng, đă nhận trước của Đào 13 triệu đồng. Đồng thời, Vân c̣n “làm giúp” người quá cố một lá thư gửi con chị Thanh tên Lư Cống Vành: “Má gửi Vành! Má nhờ con xuống cô Liên lấy 15 triệu đồng tiền mà cô Liên mua đất c̣n thiếu, đem về trả cho chú, thiếm Quang (tức Lê Thanh Vân - với cái tên Lâm Anh Đào và D́u Dănh Quang)”. Vân đem lá thư “tự biên” này đến nhờ chị Nguyệt ở cùng ấp: “Bà Thanh bị đánh ghen bỏ đi Đắk Lắk không về nữa, Nguyệt đem thư đến cho thằng Vành và khuyên nó đi nơi khác v́ bà Thanh đă bán nhà cho tôi rồi...”.
Do người nhà chị Thanh kiên quyết phản đối nên Vân chỉ chiếm được sạp bán quần áo, giày dép trị giá khoảng 8,5 triệu đồng. Để chiếm nốt số tài sản c̣n lại của gia đ́nh chị Thanh là miếng đất 450m2, Vân viết đơn kiện nhưng UBND xă Nghĩa Trung chưa kịp giải quyết th́ thị bị bắt giam trở lại sau một thời gian được tại ngoại.
Khai xong vụ chị Thanh, Vân nhận thêm các vụ giết bà Xinh, ông Đông, bà Có, ông Dzu, anh Khôi. Ngày 25-4-2003, thị viết bản tự thú, nhận tội giết người nhưng lại đổ lỗi cho các nạn nhân. “Tất cả họ có làm phương hại đến tôi, th́ coi như tôi bị stress”. Ít ngày sau, Vân viết bản thú tội khác, một lần nữa xác nhận đă giết các nạn nhân nhưng lại nêu lư do gây án là do hoàn cảnh khó khăn.
(CATP) Quá nửa đêm, sau khi nốc hết hai chai bia và “rửa mắt” bằng mấy bộ phim tươi mát, hắn ḷ ḍ lên gác với mục đích “vui vẻ” cùng t́nh nhân nhưng lại ôm nhầm người khác.
(CAO) LTS: Nhà văn, nhà báo, thượng tá Trần Tử Văn, hiện là Phó tổng biên tập phụ trách nội dung của Báo Công an TP.HCM. Anh viết văn khi tuổi mới đôi mươi,
(CATP) Khi đến thuê pḥng trọ nhà ông Nguyễn Văn On trên đường Điện Biên Phủ (P3Q3), bà Nguyễn Thị Kim Oanh (ảnh, SN 1952, HKTT P13Q3) nói với gia chủ hiện bà đang làm việc tại Bệnh viện
(CAO) Tối qua 11 - 5, lễ khai mạc Tuần Văn hóa, Thể thao, Du lịch và lễ hội Hoa phượng đỏ lần thứ 2 được UBND thành phố Hải Pḥng phối hợp với Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch cùng 11 tỉnh,
(CAO) Shibazakura là loại hoa nhỏ mọc sát mặt đất với các màu sắc rực rỡ đỏ, hồng, tía và trắng. Loài hoa này thường nở rộ từ khoảng cuối tháng 4 đến giữa tháng 5,