(CAO) Vụ án dân sự giữa Bị đơn là bà Nguyễn Thị Dung, sinh năm 1967, ngụ tại ấp Tập Phước, xă Long Phước, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai; và Nguyên đơn là bà Cao Thị Tuyết Lan, sinh năm 1970, ngụ tại tổ 33, khu Cầu Xéo, thị trấn Long Thành, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai; đă làm cho báo chí hờn một năm qua tốn khá nhiều giấy mực. Dư luận đang mong chờ các cơ quan bảo vệ pháp luật cần làm rơ bản chất của vụ án này.
Theo bà Dung cho biết, chuyện làm ăn giữa bà Dung và bà Cao Thị Tuyết Lan đã có từ lâu. Bà Lan chuyên làm nghề cho vay tiền nóng, trả góp, và làm chủ Hụi ở huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai. Bà Dung làm nghề buôn bán thịt heo ở chợ, vẫn thường vay – trả tiền nóng của bà Lan.
Tiếp xúc với phóng viên, bà Dung khẳng định từ trước tới nay bà không hề ký bất cứ một tờ giấy mượn tiền nào đến 800.000.000 đồng như giấy ghi nợ viết ngày 19/07/2010 mà bà Lan đưa cho tòa án để làm “bằng chứng” khởi kiện bà.

Tờ giấy ghi nợ này là “bằng chứng” bà Lan khởi kiện bà Dung?!
Bà Dung cũng cho nhóm phóng viên chúng tôi xem nhiều tờ giấy ghi nhận nợ mà bà Dung từng mượn bà Lan. Tất cả những tờ giấy này đều do bà Lan viết sẵn rồi bà Dung ký vào bên dưới. Kể cả quyển sổ của bà Lan ghi nợ bà Dung cũng ký như vậy.
Như các bài báo trước chúng tôi đă nói, sau khi xem kỹ những tờ giấy ghi nợ bà Lan viết có chữ ký của bà Dung, chúng tôi thấy có điểm khác thường (cần lưu ý). Đó là giấy ghi nợ viết ngày 19/07/2010 chữ viết sát nhau và nhỏ hơn so với những tờ giấy ghi nợ khác, như chủ ý của người viết để viết nội dung cho vừa diện tích đã để trống sẵn.
Thế nhưng, ngày 15/11/2011, Ṭa án nhân dân huyện Long Thành vẫn đưa vụ án ra xét xử. Tuy nhiên, phán quyết đă không như mong đợi và cũng bộc lộ nhiều khuất tất khó hiểu(!).
Theo quan điểm của Luật sư Trần Văn Hợp (Công ty Hợp Luật TP.HCM), những khuất tất này sẽ là những tiền lệ xấu ảnh hưởng đến trật tự xă hội trong các giao dịch dân sự giả tạo. Nếu không giải quyết triệt để, quyền và lợi ích hợp pháp của người dân sẽ bị lợi dụng, pháp luật sẽ khó thực thi, khi mà công lư vẫn thuộc về kẻ mạnh.
Bản án số 92/2011/DS-ST ngày 15/11/2011 của TAND huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai đă ra phán quyết tuyên xử hầu như chấp nhận hoàn toàn yêu cầu của Nguyên đơn bà Cao Thị Tuyết Lan, buộc bà Nguyễn Thị Dung phải có trách nhiệm trả lại cho bà Lan tổng cộng 931.696.000 đồng (?!)
Thực sự, bản án sẽ hoàn toàn hợp t́nh, hợp lư nếu Ṭa án huyện Long Thành “nh́n” thấu sự việc một cách khách quan, đánh giá chứng cứ hoặc thu thập thêm những chứng cứ khác để giải quyết vụ án.
Tuy nhiên, qua bản án của TAND huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai đă bộc lộ khá nhiều điểm thiếu sót về tố tụng, qua loa về chứng cứ và đánh giá chứng cứ, qua hồ sơ vụ án, sự “ưu ái” của ṭa đối với Bị đơn quá … lộ liễu!
Trước hết, về phần đánh giá chứng cứ, ṭa án chỉ dựa trên những chứng cứ mà Nguyên đơn cung cấp mà không xem xét mối quan hệ nhân quả, những mâu thuẫn ngay chính chứng cứ mà Nguyên đơn đưa ra đều được ṭa chấp nhận như một sự … hiển nhiên không cần phải chứng minh, bởi có viết, có kư tên (?!)
Với một khoản vay lớn là 800 triệu đồng mà hai bên thực hiện giao dịch chỉ thông qua một giấy vay. Bên cho vay không đ̣i hỏi một biện pháp đảm bảo thực hiện nghĩa vụ nào như thế chấp, cầm cố tài sản để đảm bảo trả nợ (!)
Mối quan hệ giữa bên vay và cho vay không phải là những đối tượng như người thân, họ hàng thế nhưng lại cho vay một số tiền lớn mà không tính lăi suất, không đ̣i hỏi bên vay phải đền bù (?!)
Mục đích vay không xác định, tôi mượn một số tiền lớn để sử dụng vào mục đích ǵ, không được bên cho vay chứng minh, cũng như ṭa án xem xét. Đây chính là điểm mấu chốt để làm rơ có hay không việc vay mượn tiền. Nếu không làm rơ vấn đề này dẫn đến việc các đối tượng cho vay nặng lăi lợi dụng để trục lợi.
Về giấy nợ do nguyên đơn cung cấp biểu hiện sự tẩy xóa, viết thêm nội dung không đúng sự thật. Tŕnh tự lập giấy tờ nợ rơ ràng có mâu thuẫn, không theo đúng thứ tự từ thấp đến cao, từ trước đến sau, từ đầu đến cuối trong một cuốn tập đang c̣n nguyên cuốn chưa bị tách rời hoặc xé bỏ. Trong khi đó, trang trước ghi ngày 01/8/2010 trang tiếp theo ghi ngày 19/07/2010 (tức là lùi gần một tháng?)
Tại biên bản lấy lời khai ngày 11/7/2011 của TAND huyện Long Thành đối với bà Cao Thị Tuyết Lan trong đó có nội dung, bà Dung có vay 800 triệu đồng trả dần mỗi tuần 10 triệu đồng, đă trả được 115 triệu đồng. Nhưng thực tế cho thấy nếu ngày vay (nếu có) là ngày 19/7/2010 đến ngày trả cuối cùng là ngày 19/9/2010 là 02 tháng (08 tuần) như vậy tổng cộng tiền trả là 80 triệu đồng, vậy chênh lệch 35 triệu đồng trả thời điểm nào. Thời điểm trả nợ mà chủ nợ c̣n không rơ là trả bao nhiêu, trả ngày nào? Đây là mâu thuẫn về chứng cứ cho thấy việc vay và trả thực chất không đúng như bà Lan đă cung cấp cho ṭa án. Trong khi đó, tại biên bản ḥa giải ngày 11/7/2011 bà Lan cho rằng ngày trả cuối cùng là ngày 26/10/2010 (?) vậy chính xác là ngày nào là thời điểm cuối cùng mà bà Lan cho rằng bị đơn không trả nợ?
Đáng chú ư nhữa, trong cùng một thời điểm lúc 15 giờ 30 phút ṭa án thực hiện được một lúc hai sự việc là ḥa giải và vừa lấy lời khai đương sự (biên bản ḥa giải kết thúc lúc 15h30 phút và biên bản lấy lời khai lúc 15h30 phút cùng ngày). Tương tự, ngày 21/01/2011 ṭa cho tiến hành ḥa giải, sau đó lấy lời khai của bà Lan (tự khai, cùng ngày). Trước đó, Ṭa hỏi có tự khai được không? Th́ bà Lan trả lời là không (bản tự khai ngày 21/01/2011 lại do bà tự viết (!)). Ngay sau khi ṭa thụ lư vụ án, Nguyên đơn phải lập bản tự khai hoặc do ṭa lập nếu đương sự không tự ghi được (theo điều 86 BLTTDS 2005). Đây đúng là sự “ưu ái” của ṭa trong quá tŕnh giải quyết vụ án (?!)
Trong quá tŕnh giải quyết vụ án, cả Bị đơn lẫn Nguyên đơn đều có khiếu nại đến Viện kiểm sát nhân dân cùng cấp yêu cầu xem xét về chứng cứ bị cho là có giả mạo.
Do chứng cứ bị coi là giả mạo, có khiếu nại của đương sự, do đó theo quy định của Bộ luật tố tụng dân sự cần thiết phải có sự tham gia của VKSND cùng cấp. Trong vụ án này, VKS vắng mặt, không tham gia vụ án, do đó không đảm bảo sự giám sát xét xử dẫn đến thiệt hại cho Bị đơn.
Riêng đối với tranh chấp Hụi, ṭa án xác định có các bên thừa nhận có thực hiện, có 18 người chơi. Trong quá tŕnh giải quyết vụ án, ṭa án không cho mời những người cùng tham gia với vai tṛ là người làm chứng, người có quyền và nghĩa vụ liên quan trong vụ án, dẫn đến việc quyết định buộc bị đơn phải trả 74.721.000 đồng là không có cơ sở. Rơ ràng ṭa có dấu hiệu vi phạm tố tụng!
C̣n trong phần quyết định ghi trong bản án có nhiều nội dung: … “Buộc bà Dung phải thanh toán cho bà Lan 685.000.000 đồng, không chấp nhận yêu cầu số 66.787.500 đồng; …không chấp nhận yêu cầu số tiền 12.889.000 đồng; …Không chấp nhận yêu cầu số tiền 9.498.000 đồng”. Vậy việc không chấp nhận yêu cầu ǵ, của ai? Ṭa không nêu đích danh và cụ thể việc ǵ.
Với một phán quyết có quá nhiều thiết sót, vi phạm thủ tục tố tụng đến như vậy, chắc chắn sẽ gây thiệt hại đến quyền lợi hợp pháp cho đương sự. Dư luận đang hết sức quan tâm đến sự xét lại bản án này theo thủ tục phúc thẩm. Và có quyền kỳ vọng vào sự công minh của Ṭa án nhân dân tỉnh Đồng Nai, để sự thật phải được phơi bày một cách khách quan, quyền và lợi ích hợp pháp cho đương sự phải được đảm bảo, công lư thuộc về lẽ phải.
Chúng tôi cũng thông tin đến bạn đọc được biết, ngày 19/12/2011, bà Nguyễn Thị Dung đă gửi đơn đến Ṭa án Nhân dân và Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Đồng Nai đề nghị Cơ quan giám định Bộ Công an giám định lại tờ giấy ghi nợ (như h́nh ở phần trên) để cứu xét sự oan khuất của bà, v́ có những t́nh tiết không đúng sự thật.
Đơn của bà Dung có những nội dung đáng chú ư như sau:
Thứ 1: Bà Cao Thị Tuyết Lan là một tay chuyên cho vay nặng lăi rất cao, thường xuyên dụ dỗ người khác để cho vay tiền nặng lăi, giấu giếm không cho gia đ́nh biết, không cần làm hợp đồng thế chấp ǵ cả, nếu người vay không trả th́ bà Cao Thị Tuyết Lan dùng thủ đoạn cho đàn em “xă hội đen” đi đ̣i.
Thứ 2: Tờ giấy ghi tôi nợ bà Cao Thị Tuyết Lan là 800.000.000 triệu đồng (tám trăm triệu đồng) có dấu hiệu bị tẩy xoá để giả mạo, tôi đă đề nghị bà Cao Thị Tuyết Lan giải thích số tiền tôi mượn bà Lan như trên vào thời điểm nào? ở đâu? tiền do ai đưa? nhưng bà Lan đă không giải thích được, v́ từ trước đến nay tôi không hề kư nhận đă vay số tiền nào quá lớn như vậy mà không cần thế chấp tài sản ǵ hết là vô lư.
Thứ 3: Tờ giấy ghi nợ này có những điểm có dấu hiệu giả mạo là: 1- Tờ giấy ghi nợ viết ngày 19/07/2010, chữ viết sát nhau và nhỏ hơn so với những tờ giấy ghi nợ khác, chủ ý của người viết là để điền nội dung cho vừa diện tích đã để trống sẵn. 2- Trên tờ giấy ghi nợ này, bà Cao Thị Tuyết Lan đă để nguyên chữ kư của tôi, phần nội dung phía trên th́ bà Lan đă dùng thuốc tẩy để xoá đi, đồng thời viết nội dung khác đè lên, trong đó có kê khống số tiền tôi vay rất lớn như trên. 3- Theo tôi, bà Cao Thị Tuyết Lan đã “vẽ” ra giấy ghi nợ viết ngày 19/07/2010 để ép tôi nhận khoản nợ 800 triệu đồng mà bà Lan “đă tẩy xóa từ nội dung của một tờ giấy ghi nhận nợ khác rồi ghi lại nội dung”.
Từ đó đến nay bà Dung vẫn một mực kêu oan và cam đoan rằng bà không hề ký bất cứ một giấy mượn tiền nào đến 800.000.000 đồng như giấy ghi nợ viết ngày 19/07/2010 mà bà Lan đưa cho tòa án để làm “bằng chứng” khởi kiện bà!
Như trên chúng tôi đă nói, với một phán quyết của TAND huyện Long Thành có quá nhiều thiết sót, vi phạm thủ tục tố tụng đến như vậy, chắc chắn sẽ gây thiệt hại đến quyền lợi hợp pháp cho đương sự (cụ thể là bà Dung). Dư luận đang mong chờ các cơ quan bảo vệ pháp luật cần làm rơ bản chất của vụ án và hết sức quan tâm đến sự xét lại bản án này theo thủ tục phúc thẩm. Kỳ vọng vào sự công minh của Ṭa án nhân dân tỉnh Đồng Nai, để sự thật phải được phơi bày một cách khách quan, quyền và lợi ích hợp pháp cho đương sự phải được đảm bảo, công lư thuộc về lẽ phải. Và việc bà Cao Thị Tuyết Lan là một tay chuyên cho vay nặng lăi rất cao, thường xuyên dụ dỗ người khác để cho vay tiền nặng lăi, tổ chức làm chủ Hụi, … cũng cần được xử lư nghiêm minh theo pháp luật.