(CAO) Tôi đến Winnipeg vào thời điểm giao mùa giữa những ngày cuối thu, khi những chiếc lá ánh lên sắc vàng cuối cùng trước khi chuyển sang mùa đông giá lạnh trên đất nước Canada rộng lớn này.
16 giờ đồng hồ trôi qua trong ḷng con chim sắt, thành phố Vancouver xuất hiện dưới cánh máy bay với đầy vẻ rực rỡ, tráng lệ bởi ánh sáng của hàng trăm ngh́n ngọn đèn phản chiếu trên mặt nước biển, kéo dài như vô tận.
10 tiếng đồng hồ ngồi chờ ở nhà ga sân bay, cộng thêm 3 giờ bay đến Winnipeg đă khiến tôi lờ đờ như kẻ mộng du. Nhưng khi vừa ra khỏi cổng, nh́n thấy nét mặt rạng rỡ của vợ chồng anh bạn cùng mấy người thân đang đứng đón, th́ mọi lo toan mệt mỏi của lần đầu tiên đến vùng đất giá lạnh này trong tôi như tan biến hết. Chỉ trong phút chốc, tôi đă ḥa ḿnh vào ḍng chảy xe cộ trên con đường dẫn vào trung tâm thành phố.

Một gia đ́nh người Việt tại Montreal
Winnipeg là một thành phố nhỏ thuộc tỉnh Manitoba, với những cao ốc hiện đại xen lẫn những ṭa nhà cổ kính khiến cho tôi khi đến đây lần đầu, đă không khỏi cảm thấy ngạc nhiên và thú vị. Nghe nói trước kia, thành phố chưa nhộn nhịp như bây giờ, nhưng từ khi khá đông người Việt đến định cư, với bản tính cần cù, chịu khó, lần hồi nó trở thành một thành phố năng động và phát triển.
Nhà vợ chồng anh Vũ, bạn tôi nằm trên một con đường nhỏ, chung quanh bao bọc bằng những thảm cỏ cùng vô số cây thông tầm tầm mà sau một đêm cuộn ḿnh trong lớp chăn dày cộm trốn cái lạnh cắt da, mở mắt ra tôi đă thấy một bà Tây to béo bên hàng xóm cầm chiếc ṿi phun nước, cẩn thận tưới lên từng vạt cỏ nên dễ hiểu v́ sao lúc nào cỏ cũng xanh mơn mởn. Cũng như nhà của vợ chồng anh Vũ, đa số nhà cửa ở đây đều làm bằng gỗ, sơn trắng, sơn xanh, được lắp ghép lại với nhau và đây cũng là nét đặc trưng của phần lớn người dân Canada.

Tác giả tại một nhà thờ nổi tiếng ở Montreal
Trước lúc sang đây tôi đă hơi bất ngờ v́ Nga vợ anh Vũ, cứ gọi điện dặn ḍ nhớ mang sang ít…rau sống. Nghĩ cũng lạ nhưng rồi chiều ḷng bạn, tôi cũng mua đủ loại, từ bó rau om, bó dấp cá, tía tô, th́ là, hành ng̣…, đến cả kư bạc hà cho vào valy. Lúc qua tới nơi, nh́n cảnh những bạn người Việt kéo đến nhà, mắt sáng lên khi thấy những lọn rau c̣n tươi nguyên, gói trong giấy báo được bạn tôi cẩn thận đem ra, chia mỗi người một ít gọi là quà từ Việt Nam mà chạnh ḷng, để rồi sau đó khi đi siêu thị, thấy một cọng bạc hà chỉ độ hai gang tay được ép trong túi nilon, bán hơn… 2 dollar Canada (khoảng hơn 35.000 đồng), mới thấy thương bạn quá! Nhà vợ chồng bạn tôi có mảnh vườn nhỏ phía sau, được tận dụng để trồng ớt hiểm, bầu bí, hành ng̣, rau răm, vợ anh Vũ, nói: “Cứ đến mùa đông, những chậu rau được đem vào nhà “chưng kiểng” v́ không thể chịu nổi cái lạnh âm 30 độ”. Sang đây, tôi được ăn món bí rợ non xào tỏi vừa lạ, vừa gịn, ngọt lịm. Những quả bí tṛn ủm, mơn mởn lông măng được bạn tôi cắt vô sớm để “tránh đông”.
Mùa đông ở Winipeg ngày ngắn, đêm dài. 7 giờ sáng mà cứ y như 5, 6 giờ ở Việt Nam nên tôi thường ngồi co ro nh́n ra đường phố vắng vẻ v́ các cửa hiệu chỉ mở cửa lúc 9 giờ. Là một thành phố nhỏ, nhưng Winnipeg cũng có các shop thời trang, Walls Mart, Cosco, hay khu Winnipeg Square thênh thang dưới ḷng đất hoặc một casino tuyệt đẹp mang tên Regent mà kiến trúc th́ không thua ǵ những casino lừng danh ở Las Vegas. Người Việt sang đây chủ yếu thành công với nghề làm móng chân, móng tay v́ thời gian học việc ngắn, lương cao nhưng sự độc hại th́ cũng không kém. Chỉ mới bước vào tiệm bạn tôi ngồi vài phút, tôi đă muốn choáng váng v́ mùi hóa chất, nước sơn, mùi acetone…Vẫn biết độc hại và rất ảnh hưởng đến sức khỏe nhưng v́ thu nhập cao nên dù cực nhọc bạn tôi vẫn cố làm. Vợ anh Vũ cho biết: “Sang đây đă 7 năm mà vẫn chưa có thời gian về Việt Nam thăm người thân”. Riêng anh Vũ, theo nghề may đă hơn 10 năm nhưng v́ thu nhập kém nên anh có ư định sang năm sẽ chuyển hẳn sang làm nail cùng vợ để đỡ vất vả hơn. Ngoài vợ chồng anh Vũ, ở đây c̣n có vợ chồng anh Bảo trước đây sống ở Biên Ḥa, là chủ một ḷ gốm có tiếng, thu nhập ổn định, nhưng những năm đầu sang đây định cư đă khóc ṛng v́ bị shock: không nghề nghiệp ổn định, không chịu nổi với thời tiết quá khắc nghiệt… Sau 3 năm theo nghề nail, vợ chồng anh cũng đă có được cuộc sống ổn định. Công bằng mà nói, sang đây nếu chịu khó làm ăn th́ chỉ sau 4 hoặc 5 năm là có thể mua được căn nhà trả góp cùng xe cộ, nhưng cũng đừng quên rằng đằng sau những thành quả đó là cả mồ hôi và những giọt nước mắt tủi nhục của những năm đầu xa xứ.

Đi chợ ở siêu thị người Việt tại Winnipeg
Người Việt ở Winnipeg cuối tuần không tụ họp bạn bè giống như ở Việt Nam mà thường quây quần trong nhà, hoặc rủ thêm vài gia đ́nh thân thiết cùng đi picnic hay câu cá. Tôi hỏi anh Vũ bên đây ăn Tết thế nào? Anh trầm ngâm: “Th́ cũng bánh chưng, bánh tét mua ngoài khu phố Tàu hoặc chợ người Việt ḿnh với củ kiệu, dưa mắm, tôm khô… ngồi ôn lại những kỷ niệm hồi c̣n ở Việt Nam hoặc gọi điện về “tám” đủ chuyện cho đỡ buồn...” Bà xă anh ngồi kế bên nghe nhắc đến Tết cũng hào hứng: “C̣n nếu nhà nào muốn gói bánh cho xôm tụ th́ ra chợ người Việt mua lá chuối, đậu xanh, nếp. Bán đầy! Bánh tét gói xong bỏ vào nồi gang nấu bằng bếp điện nhưng chỉ gói được vài đ̣n thôi v́ có nồi lớn đâu mà nấu cho nhiều, nấu xong cất vào tủ lạnh để dành mấy ngày Tết khi nào có bạn bè đến đem ra để vào nồi viba hâm lại cho nóng ”.
Các cửa hàng ở Winipeg do người Việt làm chủ, thôi th́ chẳng thiếu thứ ǵ, từ chai nước mắm đến lọ dưa kiệu. Ở một tiệm bánh xèo, bên cạnh tiếng kêu hấp dẫn của muỗng bột khi đổ vào chảo mỡ nóng, là tiếng cười nói ḍn tan. Nhiều người Việt, nhất là mấy cụ già ra đây không phải v́ thèm ăn, mà thèm được nói với nhau bằng “tiếng đằng ḿnh”. Tôi hiểu được tâm trạng đó khi bước vào nhà anh Vũ thấy bức tranh vẽ phong cảnh Việt treo trên tường với cánh thuyền buồm lặng lẽ, cô độc lúc hoàng hôn trên bờ sông vắng lặng mà chạnh ḷng với nỗi niềm của chủ nhân nó.
Tôi nhớ măi câu nói của anh Tín, một người bạn vui tính trong nhóm, sang định cư bên Winnipeg mới được vài năm: “ Ḿnh vẫn ao ước được về ăn Tết ở Việt Nam năm nay nhưng v́ công việc bề bộn quá nên đành hẹn năm sau, buồn lắm nhưng đành chịu…”.

Những người Việt ở Winnipeg
26 ngày ở Winnipeg, Montreal, Ottawa, Toronto và Vancouver không phải là khoảng thời gian dài để tôi hiểu về con người và đất nước này, nhưng cũng tạm đủ để tôi đến được những khu nổi tiếng như nhà máy làm tiền xu ở Winnipeg, hai ngôi nhà thờ cổ kính ở Montreal, thác nước Niagara hùng vĩ, The CN Tower kỳ quan thế giới… Thâm nhập hai khu nổi tiếng về tội phạm xă hội ở Toronto là Jane và Finch. Để rồi, cảm nhận được ẩn sau cái lạnh như xé da, cắt thịt, những bước chân hối hả bước ra từ xe điện ngầm dưới ḷng đất, những con người với mọi màu da, chủng tộc, những ánh mắt lờ đờ, mệt mỏi gật gù trên xe bus sau một ngày làm việc căng thẳng là sự chân t́nh ấm áp từ những người bạn đă và mới quen mà tôi từng gặp trên đất nước có lá Maple Leaves (Lá Phong) hiền ḥa đầy thân thiện này…. Và Winnipeg dù chỉ một lần đến, nhưng đă để lại trong tôi một kư ức thật khó quên, thành phố lạnh nhất ở Canada nhưng t́nh cảm th́ thật nồng ấm. Lúc tiễn tôi ra sân bay, chú Tám, một doanh nhân thành đạt luôn gắn bó với công tác từ thiện nơi quê nhà, xúc động: “Chẳng hiểu sao mỗi lần về Việt Nam, khi nghe cô tiếp viên hàng không thông báo máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất, chú lại không cầm được nước mắt”.

Tác giả cùng The CN Tower tại Toronto
Tôi hiểu t́nh cảm của chú v́ mới chỉ xa Sài G̣n có 26 ngày, mà ḷng tôi đă nôn nao khi nghĩ chỉ 16 tiếng nữa thôi, tôi lại được ngồi trong căn nhà quen thuộc, nghe những âm thanh cuộc sống rất đỗi thân thương vọng vào và chuẩn bị đón một cái Tết thật thanh b́nh, ấm cúng trong ṿng tay của người thân, bè bạn.