Văn hóa gia đình trong đời sống hiện đại:

Bài 4: Tái lập nền tảng văn hóa gia đình Việt Nam

Thứ Sáu, 24/04/2026 10:48

|

(CATP) Trong bối cảnh xã hội Việt Nam đang chuyển đổi mạnh mẽ, nhiều biểu hiện bất ổn trong đời sống gia đình không chỉ xuất phát từ áp lực kinh tế hay thay đổi lối sống, mà còn bắt nguồn từ một "khoảng hở giá trị” trong cách định hình căn tính trưởng thành của nam và nữ. Nhận diện rõ khoảng trống này là bước khởi đầu quan trọng để tái lập nền tảng văn hóa gia đình một cách bền vững.

Nhận diện khoảng hở giá trị

Trong mọi chiến lược phát triển văn hóa, việc xác định các giá trị cần hướng tới là điều quan trọng. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là nhận diện được những khoảng trống đang tồn tại trong cấu trúc giá trị của xã hội. Nếu không nhìn thấy những khoảng hở này, các chiến lược văn hóa dễ dừng lại ở việc nêu mục tiêu lý tưởng mà không chạm đến nguyên nhân sâu xa của sự rối loạn trong đời sống con người.

Trong hệ quy chiếu văn hóa gia đình Việt Nam, một khoảng hở đáng chú ý hiện nay nằm ở việc định hình căn tính trưởng thành của nam và nữ, đặc biệt trong quan hệ tình cảm, hôn nhân và đời sống gia đình trẻ. Việc nhận diện rõ khoảng hở này có ý nghĩa quan trọng nếu muốn xây dựng lại nền tảng văn hóa gia đình một cách căn cơ và bền vững.

Trước hết, nhận diện khoảng hở giúp xã hội nhìn đúng bản chất của những vấn đề đang xuất hiện trong đời sống gia đình. Trong nhiều thảo luận hiện nay, người ta thường thấy các biểu hiện như tỉ lệ ly hôn gia tăng, xung đột trong hôn nhân, khoảng cách giữa các thế hệ hoặc sự bất ổn tâm lý trong các gia đình trẻ. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào những biểu hiện này, các giải pháp thường chỉ dừng lại ở việc xử lý hậu quả, chẳng hạn như tăng cường tư vấn hôn nhân, tuyên truyền đạo đức gia đình hoặc phát động các phong trào xây dựng gia đình văn hóa.

Khi mục tiêu văn hóa thiếu điểm tựa cụ thể. Nhiều mục tiêu phát triển con người thường được diễn đạt bằng các khái niệm rộng như "gia đình hạnh phúc", "con người toàn diện". Tuy đúng về mặt định hướng, nhưng những khái niệm này chưa trả lời được các câu hỏi cụ thể: Thế nào là một người đàn ông trưởng thành trong gia đình hiện đại? Vai trò của người phụ nữ nên được hiểu ra sao trong bối cảnh xã hội biến đổi nhanh? Làm thế nào để hai vai trò này bổ sung cho nhau thay vì xung đột? Khi khoảng hở trong nhận thức về căn tính nam - nữ được làm rõ, các mục tiêu văn hóa mới có thể chuyển hóa thành những phẩm chất cụ thể cần được bồi dưỡng.

Ảnh minh họa

Giáo dục - mắt xích còn thiếu trong chuẩn bị đời sống gia đình. Một chiến lược văn hóa chỉ có ý nghĩa khi được chuyển hóa thành giáo dục và môi trường sống hằng ngày. Nếu xã hội nhìn nhận sự thiếu trưởng thành trong quan hệ nam - nữ là vấn đề nền tảng, giáo dục có thể đóng vai trò chuẩn bị cho thanh niên: hiểu trách nhiệm trong tình yêu, biết tôn trọng và lắng nghe, xây dựng và duy trì niềm tin. Đây không chỉ là kỹ năng cho hôn nhân, mà còn là nền tảng cho năng lực hợp tác trong xã hội.

Khoảng hở làm đứt gãy sự liên kết giữa các thiết chế văn hóa. Văn hóa gia đình không hình thành từ một nguồn duy nhất mà là kết quả của nhiều yếu tố: giáo dục, truyền thông, chính sách và môi trường xã hội. Khi chưa nhận diện rõ vấn đề căn tính nam - nữ: giáo dục thiên về kiến thức, truyền thông nghiêng về giải trí, chính sách tập trung vào kinh tế. Sự thiếu đồng bộ này khiến các giá trị cốt lõi như trách nhiệm, tôn trọng và trưởng thành không được củng cố một cách nhất quán.

Cuối cùng, việc nhận diện khoảng hở giúp xã hội chủ động hơn trong quá trình chuyển đổi văn hóa. Việt Nam đang trải qua những biến đổi sâu sắc về kinh tế, đô thị hóa và cấu trúc gia đình. Những thay đổi này mang lại nhiều cơ hội, nhưng đồng thời cũng làm cho nhiều chuẩn mực truyền thống bị xáo trộn. Nếu xã hội không nhìn thấy những khoảng trống trong hệ giá trị, sự chuyển đổi văn hóa có thể diễn ra một cách tự phát và dẫn đến sự hỗn loạn về chuẩn mực.

Ngược lại, khi khoảng hở được nhận diện rõ ràng, xã hội có thể chủ động xây dựng những chuẩn mực mới phù hợp với điều kiện hiện đại, đồng thời vẫn giữ được những giá trị cốt lõi của văn hóa gia đình Việt Nam. Vì vậy, việc nhận diện những khoảng trống trong hệ giá trị không phải là bước phụ trong quá trình xây dựng chiến lược văn hóa, mà chính là điểm khởi đầu của mọi nỗ lực tái thiết văn hóa một cách bền vững.

Trong bối cảnh Việt Nam hiện nay, khoảng hở trong việc định hình căn tính trưởng thành của nam - nữ, đặc biệt trong đời sống gia đình trẻ, là một vấn đề mang tính nền tảng. Khi khoảng hở này được nhìn thấy rõ và được đưa vào các chiến lược phát triển con người, việc xây dựng lại văn hóa gia đình sẽ không còn chỉ dừng lại ở những khẩu hiệu chung, mà trở thành một quá trình chuyển hóa sâu sắc trong đời sống xã hội.

Trách nhiệm trong quan hệ chung

Trong cấu trúc văn hóa của người Việt, gia đình luôn được xem là thiết chế nền tảng của xã hội. Không chỉ là nơi con người sinh sống và gắn bó tình cảm, gia đình còn là môi trường đầu tiên hình thành nhân cách, chuẩn mực đạo đức và cách con người nhìn nhận các mối quan hệ.

Chính trong không gian gia đình, mỗi người học được thế nào là trách nhiệm, thế nào là sự tôn trọng, thế nào là lòng tin và sự gắn bó. Vì vậy, khi nền tảng quan hệ giữa nam - nữ trong gia đình trở nên mơ hồ hoặc lệch chuẩn, những tác động của nó không chỉ dừng lại ở đời sống cá nhân, mà còn lan rộng đến cấu trúc văn hóa và xã hội.

Trong đời sống hiện đại, một hiện tượng phổ biến là sự mơ hồ về đúng - sai trong quan hệ tình cảm. Mỗi cá nhân bước vào mối quan hệ với một hệ kỳ vọng riêng, nhưng khi những kỳ vọng này không dựa trên nền tảng giá trị rõ ràng, chúng dễ va chạm và dẫn đến xung đột. Nam giới có thể thiếu rõ ràng về trách nhiệm, phụ nữ có thể thiếu định hình về kỳ vọng ổn định. Khi mâu thuẫn xảy ra, cả hai thường rơi vào vòng xoáy đổ lỗi thay vì tự soi lại mình.

Hệ quả nghiêm trọng nhất của sự nhập nhằng giá trị này là sự suy giảm niềm tin trong quan hệ. Những hành vi nhỏ trong đời sống thường ngày có thể bị hiểu sai, dẫn đến nghi ngờ, phòng thủ và xa cách. Khi niềm tin bị xói mòn, sự ổn định của gia đình trở nên mong manh. Áp lực tâm lý kéo dài khiến nam giới cảm thấy phải liên tục chứng minh giá trị, phụ nữ cảm thấy cô đơn trong việc giữ gìn gia đình.

Trẻ em lớn lên trong môi trường thiếu niềm tin dễ hình thành cách nhìn lệch lạc về các mối quan hệ: hoặc trở nên khép kín, thiếu tin tưởng; hoặc lặp lại mô hình quan hệ tiêu cực.

Ở tầm xã hội, hiện tượng này phản ánh một khoảng trống giá trị trong xã hội hiện đại. Trong khi nhiều lĩnh vực như giáo dục, kinh tế hay kỹ năng nghề nghiệp được đầu tư mạnh mẽ, việc chuẩn bị cho con người bước vào đời sống tình cảm và gia đình lại ít được chú trọng một cách hệ thống. Các chiến lược phát triển văn hóa thường nhấn mạnh những khái niệm tổng quát như đạo đức, lối sống hay gia đình văn hóa, nhưng ít đi sâu vào những tình huống cụ thể của đời sống quan hệ nam - nữ.

Trong xã hội truyền thống, nhiều chuẩn mực về vai trò nam - nữ được hình thành qua phong tục, qua cộng đồng và qua các mối quan hệ họ tộc. Dù những chuẩn mực đó mang dấu ấn của bối cảnh lịch sử, chúng vẫn tạo ra một hệ quy chiếu khá rõ cho đời sống gia đình. Khi xã hội chuyển sang cấu trúc hiện đại, nhiều yếu tố của hệ chuẩn cũ dần suy yếu. Gia đình hạt nhân trở nên phổ biến, cộng đồng làng xã không còn giữ vai trò điều chỉnh mạnh mẽ như trước. Tuy nhiên, trong quá trình chuyển đổi này, xã hội chưa kịp xây dựng một hệ chuẩn mới phù hợp với điều kiện hiện đại. Kết quả là một khoảng trống xuất hiện giữa truyền thống và hiện đại.

Bên cạnh đó, nhiều vấn đề cốt lõi của quan hệ nam - nữ vẫn được xem là lĩnh vực riêng tư và ít được thảo luận một cách hệ thống. Những nội dung như trách nhiệm trong tình cảm, sự trung thực, sự tôn trọng hay cách xây dựng niềm tin trong hôn nhân hiếm khi trở thành nội dung trung tâm trong giáo dục hoặc trong các chương trình phát triển văn hóa. Khi xã hội không đối diện trực tiếp với những vấn đề này, mỗi cá nhân buộc phải tự tìm câu trả lời thông qua kinh nghiệm cá nhân hoặc qua các nguồn thông tin rời rạc.

Tái thiết từ gốc rễ giá trị

Sự phát triển mạnh của truyền thông và văn hóa đại chúng cũng góp phần làm phức tạp thêm bức tranh này. Con người ngày nay tiếp cận rất nhiều hình ảnh về tình yêu, tự do cá nhân và thành công cá nhân. Tuy nhiên, những hình ảnh này thường nhấn mạnh cảm xúc hoặc sức hấp dẫn bề ngoài, ít khi phản ánh đầy đủ những trách nhiệm lâu dài của đời sống gia đình. Khi các hình mẫu này trở nên phổ biến mà thiếu sự phân tích và định hướng, chúng dễ tạo ra những kỳ vọng thiếu thực tế về tình yêu và hôn nhân.

Trong khi đó, nhiều chính sách liên quan đến gia đình chủ yếu tập trung vào việc xử lý các hậu quả đã xảy ra, như giảm thiểu xung đột hoặc phòng, chống bạo lực gia đình. Đây là những mục tiêu cần thiết, nhưng chúng chưa chạm đến phần gốc của vấn đề, đó là năng lực xây dựng các mối quan hệ trưởng thành của mỗi cá nhân.

Nhìn từ hệ quy chiếu văn hóa của gia đình Việt, sự trưởng thành của nam - nữ không nằm ở việc cạnh tranh vai trò với nhau, mà nằm ở khả năng hiểu rõ trách nhiệm của mình trong quan hệ chung. Người đàn ông trưởng thành không chỉ thể hiện sức mạnh cá nhân mà còn thể hiện khả năng gánh vác và bảo vệ gia đình. Người phụ nữ trưởng thành không chỉ thể hiện sự độc lập mà còn thể hiện khả năng nuôi dưỡng, kết nối và giữ gìn sự ổn định của đời sống gia đình.

Vì vậy, việc tái lập nền tảng giá trị trong quan hệ nam - nữ không chỉ là vấn đề của đời sống riêng tư. Đó là một nhiệm vụ văn hóa và xã hội mang tính lâu dài. Khi xã hội giúp con người hiểu rõ hơn về trách nhiệm, sự tôn trọng và sự trưởng thành trong các mối quan hệ gia đình, nhiều khủng hoảng của đời sống hiện đại có thể được giải quyết ngay từ gốc rễ. Và chính từ những gia đình ổn định đó, căn tính trưởng thành của xã hội mới có thể được hình thành một cách bền vững.

Bài 3: Đi tìm gốc rễ căn tính của văn hóa gia đình
 

Bình luận (0)

Lên đầu trang