Kỳ tích từ những bước chân lặng lẽ
Tôi còn nhớ như in lời tâm sự mộc mạc của bà Ngô Thị Buội, 74 tuổi ở ấp Giồng Xoài, xã Ba Tri, tỉnh Vĩnh Long. "Còn gì vui hơn khi nhận được món quà lớn như vậy. Cái bồn này chứa được nửa khối nước chứ không ít đâu, quý lắm. Mùa nắng tới, nhờ nó mà tụi tui có thêm chỗ trữ nước, yên bụng hơn".
Đây là Chương trình "Giọt nước nghĩa tình" dưới sự phối hợp giữa FE CREDIT và Báo CATP (nay là Ban Chuyên đề Công an TPHCM), hỗ trợ bồn chứa nước cho người dân vùng hạn mặn và tặng quà cho những hộ gia đình khó khăn đã được triển khai từ đầu năm 2025. Từ đó đến nay, hàng trăm phần quà và bồn chứa nước sạch dung tích từ 500 đến 1.000 lít, với tổng kinh phí 350 triệu đồng, đã được trao đến tận tay các hộ gia đình khó khăn ở các tỉnh duyên hải Miền Tây.

Thượng tá Mai Văn Em - nguyên Phó Trưởng Ban Chuyên đề CATP, trao nhà tình thương và bồn nước cho bà con
CBCS – CNV Báo CATP vốn mang trong mình dòng máu của người chiến sĩ CAND. Vì vậy, công tác xã hội – từ thiện đối với họ chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi hay một hình thức để đánh bóng thương hiệu. Đó là mệnh lệnh từ trái tim, là món nợ ân tình với Nhân dân. Mỗi năm, hàng chục tỷ đồng từ nguồn vận động của các nhà hảo tâm đã được chuyển hóa thành những cây cầu bê tông, những căn nhà tình thương hay bồn nước sạch... Nhưng có lẽ, giá trị lớn nhất không nằm ở những con số khô khan trên báo cáo tổng kết, mà nằm ở những giọt nước mắt hạnh phúc, những nụ cười rạng rỡ của bà con nghèo nơi miền Tây sông nước. Hành trình ấy bắt đầu từ những chuyến xe chở nặng nghĩa tình cứ đều đặn lăn bánh hướng về vùng đất chín rồng mỗi dịp xuân về.
Khi những cánh mai vàng chớm nở ngoài sân, khi người người nhà nhà háo hức chuẩn bị cho một cái Tết sum vầy, thì cũng là lúc các phóng viên, biên tập viên Báo CATP tất bật với Chương trình "Tết vì người nghèo". Có đi cùng những chuyến xe chở quà Tết của báo mới thấu hiểu hết nỗi gian truân và cái tình sâu nặng của người làm báo. Xe khởi hành từ lúc thành phố còn bảng lảng hơi sương, vượt hàng trăm cây số đường dài, len lỏi qua những con lộ nông thôn chật hẹp, gồ ghề để đến với bà con nghèo vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc Khmer ở các tỉnh miền Tây.
Đối với người nghèo nơi đây, cái Tết đôi khi là một gánh nặng lo toan khi cơm áo gạo tiền hằng ngày còn chưa đủ sức. Sự xuất hiện của đoàn công tác Báo CATP cùng những phần quà nặng trĩu nhu yếu phẩm như gạo, mì gói, nước tương, dầu ăn và một chút tiền mặt nghĩa tình đã kịp thời vơi bớt nỗi lo toan.
Tại một xã nghèo của huyện Tri Tôn (An Giang), cụ Neang Cheng (75 tuổi, người đồng bào Khmer) run run đỡ lấy phần quà từ tay phóng viên Báo Công an TPHCM, nghẹn ngào: "Nhà nghèo neo đơn, Tết này tưởng chỉ có rau cháo qua ngày. May nhờ mấy chú ở Báo Công an thành phố đến cho gạo, cho tiền, nhà tôi có Tết rồi".
Sự lặng lẽ ở đây chính là cách trao. Không có những bục bệ sân khấu nguy nga, người làm báo CATP đứng ngay giữa sân trường làng, dưới bóng cây thốt nốt, hay thậm chí vào tận căn chòi dột nát của bà con để trao quà. Họ cúi đầu cung kính trước các cụ già, ân cần hỏi thăm sức khỏe các gia đình chính sách. Cái ôm siết chặt, lời chúc Tết chân tình lúc ấy có giá trị sưởi ấm hơn gấp trăm lần giá trị vật chất của gói quà. Đó là cái Tết của sự sẻ chia, cái Tết của tình đồng bào ruột thịt.
Rời những chuyến xe Tết, nghĩa tình của Báo CATP lại tiếp tục trải dài trên những dòng kênh xanh của đồng bằng thông qua hoạt động xây dựng cầu giao thông nông thôn và trao tặng Nhà tình thương. ĐBSCL với hệ thống sông ngòi, kênh rạch chằng chịt, từ bao đời nay, những cây cầu khỉ lắc lư, những chiếc đò ngang tròng trành luôn là nỗi ám ảnh của người dân, đặc biệt là các em nhỏ mỗi khi đến trường mùa mưa bão.
Thấu hiểu sự hiểm nguy đó, Báo CATP đã làm nhịp cầu nối, vận động các doanh nghiệp, mạnh thường quân chung tay xây dựng hàng trăm cây cầu bê tông kiên cố. Những cây cầu mang tên "Nghĩa tình Báo CATP" mọc lên thay thế cho những cây cầu khỉ già nua, nguy hiểm. Ngày khánh thành cầu bao giờ cũng là ngày hội lớn của cả một vùng quê. Nhìn cảnh cụ già chống gậy bước đi thong dong trên cây cầu mới, nhìn các em nhỏ tung tăng chạy nhảy không còn sợ trượt chân té xuống sông, những người làm báo chúng tôi thấy cay khóe mắt. Giao thương được khơi thông, nông sản của bà con làm ra không còn bị thương lái ép giá vì đường sá cách trở. Kinh tế nông thôn phát triển cũng bắt đầu từ những nhịp cầu nghĩa tình thầm lặng ấy.
Bên cạnh những cây cầu, những mái nhà tình thương, nhà nghĩa tình đồng đội cũng được dựng lên giữa lòng đồng bằng. Đó là câu chuyện về những hộ gia đình nghèo quanh năm sống trong căn chòi lá rách nát, mỗi khi mưa giông là cả nhà phải thức trắng đêm tìm chỗ ráo để trốn. Khi nhận được ngôi nhà mới kiên cố từ Báo CATP, nhiều người đã khóc vì không tin đây là sự thật. Một mái nhà tôn vững chãi, một nền gạch men sạch sẽ không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà chính là bệ đỡ, là điểm tựa vững chắc để bà con yên tâm lao động sản xuất, vươn lên thoát nghèo bền vững.
Chắp cánh ước mơ
Có một mảng đề tài luôn làm đau đáu lòng người làm báo CATP, đó là việc học hành của trẻ em nghèo miền Tây. Cái nghèo dai dẳng ở nhiều vùng quê xa xôi đã buộc nhiều em phải dang dở ước mơ đèn sách để phụ giúp cha mẹ mưu sinh. Để ngăn dòng bỏ học ấy, hàng năm, trước thềm năm học mới, chương trình "Tiếp sức đến trường" và trao học bổng của báo lại được kích hoạt một cách lặng lẽ nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Những chuyến xe chở đầy tập vở, đặc biệt là những chiếc xe đạp nghĩa tình đã vượt đường xa đến với các trường học vùng biên giới, vùng sâu. Đối với một đứa trẻ nhà nghèo ở vùng đồng bằng, chiếc xe đạp là cả một gia tài, là phương tiện giúp các em rút ngắn khoảng cách từ nhà đến trường từ năm bảy cây số đường bùn lầy thụt xuống còn mươi mười lăm phút.
Tôi nhớ mãi ánh mắt rạng ngời của em Chau Sóc, một học sinh hiếu học tại vùng núi Tịnh Biên, khi nhận chiếc xe đạp mới từ tay phóng viên Báo CATP. Hoàn cảnh gia đình em đặc biệt khó khăn, cha mẹ đi làm mướn xa, em ở với bà ngoại. Suốt nhiều năm, Sóc phải đi bộ chân đất đến trường. Em nâng niu chiếc xe đạp mới như một báu vật, hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng các chú phóng viên.
Những suất học bổng được trao tặng không rình rang trống chiêng, nhưng đã kịp thời tiếp thêm nghị lực, nâng bước cho hàng ngàn học sinh nghèo, học sinh đồng bào Chăm, Khmer hiếu học bước tiếp trên con đường chinh phục tri thức. Nhiều em nhận học bổng của Báo CATP ngày nào, nay đã tốt nghiệp đại học, trở thành những kỹ sư, bác sĩ, thầy cô giáo quay lại phục vụ, xây dựng quê hương. Ngọn lửa tri thức ấy đã được khơi nguồn từ những tấm lòng vàng của người chiến sĩ làm báo.
Nếu như các hoạt động tặng quà Tết, xây cầu, trao học bổng được thực hiện theo kế hoạch định kỳ, thì những chuyến cứu trợ thiên tai, hạn mặn lại là minh chứng rõ nét nhất cho tinh thần "phản ứng nhanh", dấn thân và quả cảm của Báo CATP. Trong những năm gần đây, ĐBSCL phải đối mặt với những đợt hạn hán và xâm nhập mặn khốc liệt chưa từng có trong lịch sử. Con kênh trơ đáy nứt nẻ, những cánh đồng lúa chết khô, và giọt nước ngọt sạch trở nên quý hiếm, đắt đỏ như vàng đối với người dân vùng hạ nguồn.
Trước tình cảnh ngặt nghèo của bà con, Ban Biên tập Báo CATP đã phát đi mệnh lệnh từ trái tim. Không quản ngại nắng cháy da người, những đoàn xe tải chở đầy bồn chứa nước loại lớn, máy lọc nước công nghiệp, cùng hàng chục ngàn lốc nước khoáng đóng chai lập tức lên đường hướng về tâm hạn mặn ở các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre, Cà Mau, Sóc Trăng (cũ).
Một cụ già ở vùng rốn hạn mặn Gò Công Đông (Tiền Giang) xúc động chia sẻ khi đón nhận dòng nước mát lành từ bồn nước do báo trao tặng: "Nắng hạn cháy cả ruột gan, nước ngọt không có mà xài. Mấy chú Báo Công an chở nước tới kịp thời như mưa giải hạn cho tụi tui vậy. Quý giá vô cùng!". Những giọt nước nghĩa tình ấy không chỉ làm dịu đi cơn khát vật chất của vùng đất mà còn thắt chặt thêm tình cảm gắn bó máu thịt giữa lực lượng công an với Nhân dân.
Ký sự về hành trình nghĩa tình của Báo CATP với người dân đồng bằng có lẽ sẽ không bao giờ có hồi kết, bởi những chuyến xe nghĩa tình ấy vẫn đang và sẽ tiếp tục lăn bánh đến những vùng đất mới. Đi qua những thăng trầm của thời gian, những giá trị vật chất của các món quà rồi sẽ qua đi, những cây cầu bê tông rồi cũng sẽ mòn theo năm tháng, nhưng cái "Nghĩa" và cái "Tình" lặng lẽ, khiêm nhường của những người làm báo CATP thì sẽ còn mãi, hòa quyện vào dòng phù sa trù phú bồi đắp cho tâm hồn người dân miền Tây.