Thành phố Hồ Chí Minh vốn được xem là đầu tàu kinh tế với vai trò trung tâm công nghiệp, tài chính, thương mại và dịch vụ lớn nhất Việt Nam. Nay với sự cộng hưởng các lợi thế chiến lược của Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu, một không gian phát triển mới đã được hình thành - một cực tăng trưởng đa trung tâm, đa chức năng, có sức cạnh tranh khu vực và quốc tế.
Việc sáp nhập không chỉ đơn thuần là mở rộng địa giới hành chính mà còn là sự tái cấu trúc sâu rộng mô hình phát triển kinh tế vùng. Trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu ngày càng gay gắt, các siêu đô thị hiện đại không còn phát triển theo mô hình tập trung đơn cực mà hướng tới mạng lưới đa trung tâm, nơi các khu vực khác nhau bổ trợ cho nhau bằng các lợi thế chuyên biệt. Sau một năm vận hành, thực tiễn cho thấy Thành phố Hồ Chí Minh mới đang từng bước hiện thực hóa mô hình đó một cách vững chãi.
Trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh cũ tiếp tục giữ vai trò là hạt nhân tài chính, thương mại, đổi mới sáng tạo và công nghiệp văn hóa. Với hệ thống ngân hàng, thị trường vốn, doanh nghiệp dịch vụ và hạ tầng đô thị phát triển nhất cả nước, khu vực trung tâm vẫn là nơi tập trung các dòng vốn đầu tư trong và ngoài nước, các trung tâm nghiên cứu, đổi mới sáng tạo, các doanh nghiệp công nghệ, truyền thông và kinh tế số. Việc thành lập Trung tâm Tài chính quốc tế tại Thành phố Hồ Chí Minh cho phép tổ chức việc thu hút và quản lý vốn đầu tư quốc tế một cách chính quy, bài bản, tạo điều kiện thuận lợi nhất cho việc triển khai các dự án đầu tư quy mô lớn của quốc gia, cũng như các dự án khởi nghiệp đầy hứa hẹn trong lĩnh vực công nghệ số.

Thành phố Hồ Chí Minh có nhiều tiềm năng phát triển sau sáp nhập
Việc kết nối trực tiếp với hệ thống công nghiệp quy mô lớn của Bình Dương và hạ tầng logistics - cảng biển quốc tế của Bà Rịa - Vũng Tàu đã tạo nên nền tảng vật chất và thương mại đủ mạnh để thúc đẩy các dịch vụ tài chính phát triển lên tầm cao mới. Một trung tâm tài chính không thể chỉ dựa vào giao dịch tiền tệ; nó cần được hậu thuẫn bởi các chuỗi sản xuất, thương mại và vận tải quy mô lớn. Chính sự liên kết hữu cơ giữa ba không gian phát triển đã giúp Thành phố Hồ Chí Minh mới hội tụ những điều kiện đó.
Không chỉ là trung tâm tài chính, Thành phố Hồ Chí Minh còn đang định hình vị thế trung tâm công nghiệp văn hóa hàng đầu của Việt Nam và khu vực Đông Nam Á. Các ngành công nghiệp sáng tạo như điện ảnh, âm nhạc, thiết kế, thời trang, truyền thông số, tổ chức sự kiện, du lịch văn hóa và giải trí tiếp tục phát triển mạnh mẽ. Một đô thị toàn cầu không chỉ mạnh về kinh tế mà còn cần sức hấp dẫn văn hóa, khả năng tạo dựng bản sắc và ảnh hưởng mềm. Trong cấu trúc phát triển mới, Thành phố Hồ Chí Minh cũ ngày càng trở thành "bộ não sáng tạo" của toàn vùng đô thị mở rộng.
Nếu Thành phố Hồ Chí Minh là trung tâm tài chính và sáng tạo, thì Bình Dương sau sáp nhập tiếp tục khẳng định vị trí trung tâm công nghiệp công nghệ cao của đại đô thị. Từ lâu, Bình Dương đã nổi tiếng với các khu công nghiệp hiện đại, môi trường đầu tư thuận lợi và khả năng thu hút doanh nghiệp FDI. Tuy nhiên, điều đáng chú ý trong năm đầu tiên sau sáp nhập là sự chuyển dịch mạnh mẽ từ mô hình công nghiệp sử dụng lao động phổ thông với số lượng lớn sang công nghiệp công nghệ cao, sản xuất thông minh và đổi mới sáng tạo, thu hút lao động chất lượng cao.
Nhiều khu công nghiệp tại Bình Dương đã được tái định hướng thành các tổ hợp công nghiệp - công nghệ tích hợp, tập trung vào các lĩnh vực như bán dẫn, trí tuệ nhân tạo, robot công nghiệp, công nghệ xanh, vật liệu mới và công nghệ sinh học. Việc kết nối trực tiếp với hệ thống tài chính, nghiên cứu và nguồn nhân lực chất lượng cao từ khu vực trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh tạo điều kiện thuận lợi để Bình Dương không chỉ là "công xưởng sản xuất" mà còn trở thành trung tâm sáng tạo công nghiệp của cả nước.
Hệ thống giao thông kết nối nội vùng được cải thiện nhanh chóng cũng làm thay đổi căn bản logic phát triển kinh tế. Khoảng cách địa lý giữa trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh và các khu công nghiệp Bình Dương trở nên thuận lợi hơn khi các tuyến đường vành đai, cao tốc, metro liên vùng và hạ tầng logistics được đồng bộ hóa. Một hệ sinh thái sản xuất - tài chính - công nghệ đang hình thành, trong đó Bình Dương đóng vai trò là trung tâm sản xuất công nghệ cao, tạo ra giá trị vật chất cho toàn bộ nền kinh tế đô thị mở rộng.
Trong khi đó, Bà Rịa - Vũng Tàu nổi lên như một trung tâm kinh tế biển và trung chuyển hàng hải quốc tế của thành phố mới. Với lợi thế tự nhiên hiếm có về cảng nước sâu, vị trí chiến lược hướng biển Đông và mạng lưới logistics đang phát triển nhanh chóng, khu vực này trở thành "cửa ngõ biển" của toàn bộ cực tăng trưởng phía Nam.
Sau sáp nhập, sự phối hợp giữa các trung tâm logistics, hệ thống sản xuất công nghiệp và các dịch vụ tài chính đã tạo ra động lực mới cho kinh tế biển. Cụm cảng biển nước sâu tại Bà Rịa - Vũng Tàu không chỉ phục vụ xuất nhập khẩu hàng hóa của riêng khu vực Đông Nam Bộ mà còn hướng tới vai trò trung chuyển quốc tế, kết nối Việt Nam với các tuyến hàng hải toàn cầu.
Điều này có ý nghĩa chiến lược đặc biệt. Trong nền kinh tế hiện đại, kiểm soát tốt chuỗi logistics và vận tải biển đồng nghĩa với nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia. Khi hàng hóa từ các khu công nghiệp công nghệ cao ở Bình Dương có thể nhanh chóng tiếp cận hệ thống cảng quốc tế, đồng thời được hỗ trợ bởi các dịch vụ tài chính, bảo hiểm và thương mại tại Thành phố Hồ Chí Minh, một chuỗi giá trị hoàn chỉnh đã được thiết lập.
Không dừng lại ở logistics và cảng biển, Bà Rịa - Vũng Tàu còn có tiềm năng phát triển mạnh về năng lượng tái tạo ngoài khơi, công nghiệp dầu khí công nghệ cao, du lịch biển chất lượng cao và kinh tế đô thị ven biển. Trong cấu trúc phát triển mới, đây không còn là một địa phương vệ tinh mà trở thành một trung tâm tăng trưởng có tính độc lập tương đối, đồng thời liên kết chặt chẽ với các khu vực còn lại.
Một năm là khoảng thời gian chưa dài để đánh giá toàn diện hiệu quả của một quyết sách lớn như sáp nhập. Chắc chắn vẫn còn những thách thức về quản trị, điều phối nguồn lực, đồng bộ hạ tầng và hài hòa lợi ích phát triển giữa các khu vực. Tuy nhiên, những kết quả bước đầu cho thấy định hướng xây dựng một siêu đô thị trên cơ sở sáp nhập các địa phương có tiềm năng phát triển to lớn là đúng đắn.
Trong bối cảnh Việt Nam hướng tới mục tiêu trở thành quốc gia có thu nhập cao vào giữa thế kỷ XXI, sự thành công của Thành phố Hồ Chí Minh mở rộng sẽ mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một địa phương: đó là hình mẫu cho tư duy phát triển tích hợp, liên kết vùng và tối ưu hóa các lợi thế so sánh trong thời đại kinh tế toàn cầu.
Một năm sau sáp nhập, diện mạo của Thành phố Hồ Chí Minh không chỉ lớn hơn về quy mô, rộng hơn về không gian, mà còn mạnh hơn về năng lực phát triển. Từ một đầu tàu kinh tế đơn cực, thành phố đang chuyển mình thành một cực tăng trưởng đa trung tâm: tài chính, công nghệ cao và kinh tế biển kết nối chặt chẽ để tạo ra động lực phát triển mới cho Việt Nam trong nhiều thập niên tới.
Viện sĩ, PGS.TS NGUYỄN NGỌC ĐIỆN